Published: 31 tháng 7
Thể loại hãm nhất phòng Gym mà cuộc đời đi tập ai cũng phải gặp: KHÔNG THÁO TẠ.
Đêm qua, lúc 00:00 Túc béo chỉ có 1 nguyện cầu: cho con tu được cái khẩu nghiệp của con lại, không có ngày chúng quánh họ hàng nhận hổng ra. Vậy nhưng, cuộc sống mà, đâu phải muốn là được đâu.
Nên nay, Túc béo xin tạm mở lại cái khẩu nghiệp cúng mồ cúng mả, cúng gia cúng phả, cúng cả đời đời kiếp kiếp cái lũ nghiệp chướng học văn hoá nhưng không có văn minh, mặt như tinh tinh mà tưởng mình là tiên giáng thế bắt những người khác phải hầu. PT PHÒNG VÀ NHỮNG NGƯỜI TẬP SAU KHÔNG PHẢI LÀ OSIN DỌN TẠ CHO MẤY BẠN NHAAA.
Đã có lúc khi nhìn giây phút các bạn quay lưng đi, bỏ lại 1 đống tạ trên máy Túc đã nghĩ chắc lúc ông Trời phát não cho mỗi người từ trên cao các bạn đã bung ô ra để nó rơi đi nơi khác, hoặc não các bạn được cấu tạo từ những vật chấc rất đặc biệt khác với người thường.
Các bạn bỏ tiền ra đi tập, những người khác cũng thế, họ đâu có tập ké tiền của bạn. PT của phòng có nhiệm vụ là PT, càng không phải osin của bạn, họ sẽ dọn tạ đầu ngày và cuối ngày chứ không đi theo chờ bạn ị ra rồi chùi đít giúp bạn. Lớn cả rồi, ý thức đi, đừng để đến lúc người ta xếp vào hàng dân trí thấp rồi tự ái.
Sự tài giỏi không đến từ việc bạn tập được bao nhiêu kg, form bạn chuẩn ra sao, kiến thức nhiều như nào mà là bạn uống được chai nước thì phải quăng vào thùng, bạn tập phải gỡ tạ, đem theo cái khăn lót ghế,... sự vĩ đại không đến từ cái lớn, nó thể hiện từ những cái rất rất nhỏ.
Để người ta nghĩ tập cơ to lấn cả não thì xấu hổ lắm luôn. Túc chả hiểu lúc các bạn thấy người sau phải tháo hoặc khệ nệ bưng tạ bạn vừa tập xong quăng vứt các bạn có thấy xấu hổ hay áy náy không? Chắc là không, vì nếu có đã không làm vậy rồi.
Đời mà, có vật chủ thì sẽ có kí sinh trùng. Đúng không?!.
Đêm qua, lúc 00:00 Túc béo chỉ có 1 nguyện cầu: cho con tu được cái khẩu nghiệp của con lại, không có ngày chúng quánh họ hàng nhận hổng ra. Vậy nhưng, cuộc sống mà, đâu phải muốn là được đâu.

Nên nay, Túc béo xin tạm mở lại cái khẩu nghiệp cúng mồ cúng mả, cúng gia cúng phả, cúng cả đời đời kiếp kiếp cái lũ nghiệp chướng học văn hoá nhưng không có văn minh, mặt như tinh tinh mà tưởng mình là tiên giáng thế bắt những người khác phải hầu. PT PHÒNG VÀ NHỮNG NGƯỜI TẬP SAU KHÔNG PHẢI LÀ OSIN DỌN TẠ CHO MẤY BẠN NHAAA.
Đã có lúc khi nhìn giây phút các bạn quay lưng đi, bỏ lại 1 đống tạ trên máy Túc đã nghĩ chắc lúc ông Trời phát não cho mỗi người từ trên cao các bạn đã bung ô ra để nó rơi đi nơi khác, hoặc não các bạn được cấu tạo từ những vật chấc rất đặc biệt khác với người thường.
Các bạn bỏ tiền ra đi tập, những người khác cũng thế, họ đâu có tập ké tiền của bạn. PT của phòng có nhiệm vụ là PT, càng không phải osin của bạn, họ sẽ dọn tạ đầu ngày và cuối ngày chứ không đi theo chờ bạn ị ra rồi chùi đít giúp bạn. Lớn cả rồi, ý thức đi, đừng để đến lúc người ta xếp vào hàng dân trí thấp rồi tự ái.
Sự tài giỏi không đến từ việc bạn tập được bao nhiêu kg, form bạn chuẩn ra sao, kiến thức nhiều như nào mà là bạn uống được chai nước thì phải quăng vào thùng, bạn tập phải gỡ tạ, đem theo cái khăn lót ghế,... sự vĩ đại không đến từ cái lớn, nó thể hiện từ những cái rất rất nhỏ.
Để người ta nghĩ tập cơ to lấn cả não thì xấu hổ lắm luôn. Túc chả hiểu lúc các bạn thấy người sau phải tháo hoặc khệ nệ bưng tạ bạn vừa tập xong quăng vứt các bạn có thấy xấu hổ hay áy náy không? Chắc là không, vì nếu có đã không làm vậy rồi.
Đời mà, có vật chủ thì sẽ có kí sinh trùng. Đúng không?!.